Loading
Tìm kiếm trên Google

Ảnh mới nhất

Thăm dò ý kiến

Bạn suy nghĩ về mức độ thành công của các chương trình mà CLB Tấm Lòng Vàng đã thực hiện ?

bình thường
chưa đạt
tốt
hoàn toàn thành công

Lịch âm

Truyện - tùy bút

Hớn hở tìm nhau

Trong cơn bão đang kéo về phố, mưa như trút cơn giận dữ khắp mọi nơi, gần như không ai ra khỏi nhà, thì tôi nghe điện thoại của Trung. Tôi chưa hề biết mặt Trung bao giờ, dẫu theo vai vế thì Trung là con ông chú ruột, là em họ của tôi. 

NGHĨ VỀ CHA

Những làn gió thu nhè nhẹ thổi, những cơn mưa ngâu chợt đến chợt đi đã xua tan không khí oi ả, nóng bức của mùa hè sôi động, mùa thu với bao ước mơ êm đềm lại bắt đầu và mùa Vu Lan nữa lại đang về.

Nhạc tính - xưa và nay

Thơ cổ điển Việt Nam rất coi trọng nhạc tính, thậm chí ngay trong quan niệm thể loại, hai chữ “thơ ca” đi liền với nhau. Nhạc tính được nâng lên thành một nét thi pháp, nói như cụ Lê Đình Diên: “Thơ là sự biểu hiện của nhạc, thanh là sự hỗ trợ của thơ"

Ông trời có mắt

Bà vẫn thường hay nói với má ‘ một điều nhịn bằng chín điều lành, ông trời có mắt con à’.

Có phải mẹ về

Những cơn mưa vào lúc trời gần sáng bao giờ cũng êm ả và buồn, những hạt mưa rơi xuống mái tôn rời rạc, mơ hồ như tiếng lá khô lăn trên mặt đường trong buổi trưa đầy nắng. Tôi thức giấc và nghe tiếng gió mênh mông ngoài đầu ngõ…

Chân quê

Sáng sớm, đang ngái ngủ trên giường, Chanh phát hoảng vì ngửi thấy mùi gì khen khét, hăng hắc như nhựa ni lông cháy, pha cả hơi xăng. Chanh gọi toáng lên: “Ông ơi, cháy”. Bà Hà từ dưới bếp đi lên, điềm tĩnh nói: “Không phải cháy nhà đâu cháu, cháy quần áo đấy”. Chanh vẫn ngơ ngác: “Quần áo của ai, sao lại cháy ạ?”. Bà bật cười: “Quần cộc và áo hai dây của cháu, bà tiễn nó đi một đoạn”

Ngủ Dưới Góc Cây

 

Nhìn chặng đường Phật đi thì chúng ta thấy phần nào, có và không. Hoàng gia rất đau khổ vì sự ra đi của Thái tử Tất Đạt Đa, nhưng sự đau khổ đó chỉ ngắn hạn. Sự đau khổ đó đã chấm dứt, để tiếp nối bằng hạnh phúc vô bờ khi toàn thể dân chúng thành Ca Tỳ La Vệ cùng hoàng gia, nao nức đón tăng đoàn, mà người ôm bình bát đi đầu chính là vị Thái Tử năm xưa. Ngài đã tìm ra Đạo Cả, đã ban vui cứu khổ bao người, nay trở về chốn cũ bằng bước chân của Bậc Giác Ngộ, độ cho thân thuộc và dân chúng.

Xưa, Đức Thế Tôn dạy các đệ tử: “Chớ ngủ hai đêm, dưới cùng một gốc cây”

Bà Tôi

Bà ơi! tiếng gọi từ trong đáy lòng mà tôi vô tình quên lãng. Kí ức tuổi thơ tôi lại lần lượt hiện về.

Lời tri ân

Mùa Vu Lan nữa lại về, trong lòng bao người con đang xao xuyến, bồi hồi tưởng nhớ và tôn vinh ân đức dưỡng dục của hai đấng sinh thành. Với con, Tiết Vu Lan, tháng 7 năm nay ngoài ý nghĩa mùa báo hiếu, tri ân còn là  thời khắc thiêng liêng nhất, đánh dấu bước ngoặt cuộc đời con. Một năm tròn con chính thức trở thành Phật tử, trở về nương tự nơi Tam Bảo. Mùa Vu Lan đầu tiên con được hiểu trọn vẹn ý nghĩa  sâu xa về sự tích Đại Hiếu Mục Kiền Liên cứu mẹ.

Tản mạn về Mẹ và Con

 

Phật giáo xác định người mẹ lý tưởng là một tấm gương của tình thương phổ quát, là con đường Bồ-tát. Phật giáo Mật tông xem người mẹ không chỉ là tượng trưng của lòng từ bi mà cũng tượng trưng cho trí tuệ.

Mùa hè của Tăng sinh

Cuộc sống với muôn điều thú vị mà trong đó định luật Vô Thường đã góp phần làm tăng thêm sự thú vị đó. Nhờ sự thay đổi mà chúng ta sinh ra, rồi lớn lên, rồi già. Cũng nhờ đó, ta cảm nhận được sự mầu nhiệm của tia nắng mặt trời và chìm đắm trong sự huyền bí của màn đêm. Cỏ cây ra hoa kết trái, đâm chồi nẩy lộc là nhờ sự biến đổi kỳ diệu đó.

NHỚ VỀ NGƯỜI

Thưa ba mẹ .

          Con và các cô luôn quan tâm hướng về Người, muốn cho Người tiến thêm một bước nữa, đó là hướng tới đời sống xuất gia, ngõ hầu đạt được an lạc trong hiện tại và hướng đến mục tiêu làm lợi ích cho mọi người trong tương lai. Có như thế, sư và các cô mới có thể yên tâm tu học được .

Lời Thầy!

(Bài viết cảm nhận về buổi chia sẻ của ĐĐ Thích Giác Nhường với CLB Tấm Lòng Vàng ngày 24/6/2012).

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi,
Có hay bao mùa lá rơi.
Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng,
Sáng soi bước con trong cuộc đời.
Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi,
Vẫn chiếc  y (áo) xưa sờn đôi vai,
Thầy vẫn đi, không buồn vui mà lặng lẽ…!(*)

Với những ước mơ

Từ thiện là cao quý

Trang 1234567