Loading
Tìm kiếm trên Google

Ảnh mới nhất

Thăm dò ý kiến

Bạn suy nghĩ về mức độ thành công của các chương trình mà CLB Tấm Lòng Vàng đã thực hiện ?

bình thường
chưa đạt
tốt
hoàn toàn thành công

Lịch âm

Truyện - tùy bút

Trong cánh sen tàn

Hôm đó là ngày rằm, tôi đang lúi húi lau bàn thờ thì chuông điện thoại reo. Vĩnh gọi cho tôi giọng run run “vợ anh vừa mới mất”. Tôi bàng hoàng như không thể tin vào tai mình, cũng không thể cất lên lời nào hỏi han hay an ủi Vĩnh. Tôi biết Vĩnh đang tột cùng đau đớn vì Mai là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà anh có trên đời. 

Quy y

Cái tin chị đi tu làm ai cũng ngỡ ngàng. Bọn thanh niên trong khu phố tiếc hùi hụi vì từ nay không còn ai để theo đuổi, trêu ghẹo. 

Búp sen xóm núi

Chị sẽ rất nhớ em, em gái!

Ơn mẹ như biển

Trời không mưa nhưng ánh trăng xanh xao trên vòm trời bàng bạc. Trăng không sáng tỏ như những ngày xưa khi ba mẹ còn trẻ trải chiếu chơi với đàn con nhỏ bên hè ở quê nhà.

Ngoại của con

Đã mười bốn năm ngày con xa ngoại. Chừng ấy thời gian, liệu có đủ để con chiêm nghiệm lẽ vô thường ?

Khi còn có Mẹ…

Diệu trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả, cảm thấy không còn sức lực. Chồng con đã ngủ ngon trong căn phòng thơm tho mát rượi. Diệu ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào tường, nước mắt cứ thế trào ra. 

Bên cha mùa Vu lan

Gia đình ta giờ chỉ còn lại cha và con, ông bà và mẹ đã đi về nơi xa ngái. Nhưng buồn thay, con xa nhà triền miên, bỏ cha một mình nơi quê nhà, sớm hôm chỉ bầu bạn cùng khóm hoa, chim chóc. Cũng chính vì điều này mà các chú, các cô cứ trách con mãi.

Truyện ngắn Nguyên Hương: Đá quý

Cuộc họp chính thức xác nhận đồn đại bấy lâu - thôn Tân Tiến thuộc xã Tân An kể từ đầu tháng tới sẽ trở thành khối phố 14 của phường Thành Ngọc.

Rau má quê mình

Tuy gọi là rau nhưng rau má sống hoang dã chẳng khác gì một loài cỏ dại. Mùa mưa mặt đất ẩm ướt thì rau má tự phát triển tươi tốt. Không giống như những loại rau trồng ở vườn nhà, phải vun phân tưới nước, phun thuốc trừ sâu, thuốc dưỡng thì mới có ăn, rau má chẳng cần vun phân, tưới nước vẫn tươi tốt bình thường. Thậm chí mùa nắng nóng, mặt đất khô cằn vậy mà rau má vẫn chịu đựng, dù rằng có phần cằn cỗi chứ không được tươi non như mùa mưa.

Tiếng chim hót

Hồi nhỏ, khi còn ngủ cùng nhau, chị thường nói với tôi mai mốt lớn lên sẽ không lấy chồng mà cứ ở vậy cho tới già để lo cho cả tôi và má. Cũng chẳng biết vì sao mà chị có suy nghĩ đó, chỉ biết rằng lời quả quyết đó đã gần như đi theo tôi suốt mười mấy năm trời.

Vu lan & mẹ…

Ngày còn sống, mẹ chưa là Phật tử, không thường xuyên đi lễ chùa; nhưng mỗi rằm, mồng một mẹ đều nhớ nấu ít chén chè, thổi dĩa xôi bày lên cúng Phật tại gia. Rằm lớn thì đương nhiên; còn rằm nhỏ - đôi khi bận việc hoặc… túng tiền - mẹ chỉ ráng mua được nải chuối, bẻ thêm bình bông vẫn cứ cúng! Thấy lễ cúng sơ sài quá, tôi hỏi giỡn: mẹ cúng ít vậy thì… ai ăn ai nhịn? Mẹ nghiêm mặt gắt khẽ: cái thằng!

Ấm lòng tin

 Bà Út Cơn vừa đổ đống phế liệu trong bao ra vừa chửi: “Cha mẹ đứa nào hổng dạy con, cho nó đi phá làng phá xóm, của tao lượm không công hả? Sao phá phách vậy? Đồ quỷ sứ ma vương!”. 

Mẹ & niềm tin bất hoại

“Dù ai buôn bán đâu đâu

Cứ rằm tháng Bảy mưa ngâu thì về” (Ca dao)

Còn lại nụ cười

Dì Ba. Dì là con út trong một gia đình đông con, nên cái tên kia chẳng phải đề cập về thứ tự. Dì từng nói rằng đó là một cái tên xấu để trấn sự khó nuôi; có thể, nhưng dì cũng không biết chính xác nó xấu thế nào.

Đọc “Hai nửa giấc mơ” của thầy Chấn Đạo

 Chở đạo! Có thể dùng từ đó để nói về tập truyện ngắn của thầy Thích Chấn Đạo (Phan Chi Nguyên) do NXB Phụ nữ ấn hành năm ngoái. Tập truyện thực sự ngắn (về số trang) cũng như số chữ trên mỗi truyện, tuy nhiên vẫn gửi gắm được trọn vẹn tâm tư, tình cảm của tác giả với đạo, với đời.

Trang 1234567